Ngày hôm đó, cô ấy hỏi anh, “Anh ăn chưa?” Cô cảm thấy trong lòng mình một nỗi đau không thể nói ra, bởi vì hôm nay là ngày mà cơ thể và tâm hồn cô nhạy cảm nhất. Cảm xúc của cô có vẻ đang lẫn lộn, nhưng cô không biết liệu anh có cảm nhận được điều đó không. “Em đang như vậy đấy,” cô thầm nghĩ.
Cô thích anh, nhưng nếu chỉ nói “thích” thì cảm giác ấy có vẻ quá chung chung, nên cô quyết định sẽ nói rõ hơn. “Em thích anh vì anh luôn tốt với em, giúp em phát triển trong công việc. Anh giống như người đưa cho em một cần câu, và em tự đi câu cá.” Cô thích cách anh nhìn cô nghiêm túc nhưng luôn pha trò khiến cô cười, những câu joke vô tri mà chỉ cô mới thấy thú vị. Cô thích những lúc đi ăn, anh lau đũa cho cô, cầm túi giúp cô. Mỗi hành động nhỏ của anh, cô đều trân trọng. Những món quà anh tặng cô khiến cô cảm động, bởi cô biết rằng cả hai đều không dễ dàng gì kiếm tiền, nhưng khi anh trao cho cô những món quà ấy, cô cảm nhận được sự quan trọng của mình trong lòng anh.
Cô cũng băn khoăn về cảm nhận của anh về mình. “Em không biết anh nghĩ gì về em,” cô tự hỏi. “Nhưng suốt thời gian qua, em luôn ưu tiên anh, luôn nghĩ về anh, và mỗi tối lại nói chuyện với anh thật lâu.” Cô thừa nhận mình vụng về trong cách thể hiện cảm xúc, hành động. Khi yêu ai đó, cô chỉ muốn ở bên chăm sóc, lo lắng cho sức khỏe và cảm xúc của họ, không muốn người mình yêu phải buồn. Cô còn lên kế hoạch cho một album “người yêu” để sau này có người yêu, cô sẽ cùng người đó trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc.
Tuy nhiên, cô cảm nhận rằng mình đã đặt quá nhiều tình cảm vào mối quan hệ này và quên mất rằng bản thân cũng cần được quan tâm, chăm sóc. “Có những điều anh coi là bình thường, nhưng với em lại là những tổn thương,” cô thở dài. Cô không muốn nhắc lại những chuyện đã qua, chỉ muốn chia sẻ cảm xúc hiện tại của mình. Cô thích anh, muốn ở bên anh, nhưng cô không thể tiếp tục mối quan hệ mà không có sự chắc chắn, không có cảm giác an toàn. “Em không thể để mình mãi cuốn theo một người đàn ông không quan tâm đến cảm xúc của em,” cô nghĩ. “Khi em buồn, em muốn giao tiếp, nhưng anh lại im lặng. Trong sự im lặng ấy, em phải tự an ủi bản thân trong đêm, gối em ướt mấy hôm nay. Em cũng là con gái, em có những lúc yếu đuối, dù biết rằng suy nghĩ và hành động của đàn ông có thể khác phụ nữ, nhưng em vẫn chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết.”
Cô tự hỏi liệu đối với anh, có phải cô chỉ là một người không quan trọng, có cũng được, không có cũng chẳng sao. Cô băn khoăn liệu anh có thực sự ưu tiên mối quan hệ này hay không. “Nếu câu trả lời của anh chính là băn khoăn đó, thì em mong anh đừng trả lời tin nhắn này,” cô nói với lòng mình. “Em chỉ mong chúng ta vẫn có thể liên lạc khi có công việc gì đó với nhau và giữ lại những kỷ niệm vui vẻ, hạnh phúc khi ở cạnh nhau.”
Nhưng nếu không phải vậy, nếu anh thật sự muốn có một tương lai với cô, thì cô sẽ đợi anh. “Nếu anh thực sự muốn chăm sóc em, muốn cùng em xây dựng một mối quan hệ rõ ràng, em sẽ đợi anh lắp kính cường lực cho điện thoại của em, vì khi đó, mối quan hệ của chúng ta đã có tên gọi và rõ ràng.” Cô mong bác anh sớm khỏe lại, vì cô chỉ muốn người cô yêu sẽ luôn vui vẻ. Cô tin rằng phước lành của mỗi người sẽ đến theo thời gian, chỉ cần luôn gieo những nhân lành, nhân hạnh phúc.
Cô tự nhận rằng, trong quá khứ, chính cô đã làm người yêu cũ của mình buồn dù cố ý hay vô tình, nhưng hiện tại cô gặp anh, người đàn ông đầu tiên mà cô phải chủ động như vậy. Cô băn khoăn trong lòng và quyết định: “Một tuần nữa thôi, anh nhé. Sau một tuần, em sẽ buông tình cảm này. Mặc dù nhìn vậy, em rất lí trí, anh biết mà.
Cô thích anh, nhưng nếu chỉ nói “thích” thì cảm giác ấy có vẻ quá chung chung, nên cô quyết định sẽ nói rõ hơn. “Em thích anh vì anh luôn tốt với em, giúp em phát triển trong công việc. Anh giống như người đưa cho em một cần câu, và em tự đi câu cá.” Cô thích cách anh nhìn cô nghiêm túc nhưng luôn pha trò khiến cô cười, những câu joke vô tri mà chỉ cô mới thấy thú vị. Cô thích những lúc đi ăn, anh lau đũa cho cô, cầm túi giúp cô. Mỗi hành động nhỏ của anh, cô đều trân trọng. Những món quà anh tặng cô khiến cô cảm động, bởi cô biết rằng cả hai đều không dễ dàng gì kiếm tiền, nhưng khi anh trao cho cô những món quà ấy, cô cảm nhận được sự quan trọng của mình trong lòng anh.
Cô cũng băn khoăn về cảm nhận của anh về mình. “Em không biết anh nghĩ gì về em,” cô tự hỏi. “Nhưng suốt thời gian qua, em luôn ưu tiên anh, luôn nghĩ về anh, và mỗi tối lại nói chuyện với anh thật lâu.” Cô thừa nhận mình vụng về trong cách thể hiện cảm xúc, hành động. Khi yêu ai đó, cô chỉ muốn ở bên chăm sóc, lo lắng cho sức khỏe và cảm xúc của họ, không muốn người mình yêu phải buồn. Cô còn lên kế hoạch cho một album “người yêu” để sau này có người yêu, cô sẽ cùng người đó trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc.
Tuy nhiên, cô cảm nhận rằng mình đã đặt quá nhiều tình cảm vào mối quan hệ này và quên mất rằng bản thân cũng cần được quan tâm, chăm sóc. “Có những điều anh coi là bình thường, nhưng với em lại là những tổn thương,” cô thở dài. Cô không muốn nhắc lại những chuyện đã qua, chỉ muốn chia sẻ cảm xúc hiện tại của mình. Cô thích anh, muốn ở bên anh, nhưng cô không thể tiếp tục mối quan hệ mà không có sự chắc chắn, không có cảm giác an toàn. “Em không thể để mình mãi cuốn theo một người đàn ông không quan tâm đến cảm xúc của em,” cô nghĩ. “Khi em buồn, em muốn giao tiếp, nhưng anh lại im lặng. Trong sự im lặng ấy, em phải tự an ủi bản thân trong đêm, gối em ướt mấy hôm nay. Em cũng là con gái, em có những lúc yếu đuối, dù biết rằng suy nghĩ và hành động của đàn ông có thể khác phụ nữ, nhưng em vẫn chưa đủ trải nghiệm để hiểu hết.”
Cô tự hỏi liệu đối với anh, có phải cô chỉ là một người không quan trọng, có cũng được, không có cũng chẳng sao. Cô băn khoăn liệu anh có thực sự ưu tiên mối quan hệ này hay không. “Nếu câu trả lời của anh chính là băn khoăn đó, thì em mong anh đừng trả lời tin nhắn này,” cô nói với lòng mình. “Em chỉ mong chúng ta vẫn có thể liên lạc khi có công việc gì đó với nhau và giữ lại những kỷ niệm vui vẻ, hạnh phúc khi ở cạnh nhau.”
Nhưng nếu không phải vậy, nếu anh thật sự muốn có một tương lai với cô, thì cô sẽ đợi anh. “Nếu anh thực sự muốn chăm sóc em, muốn cùng em xây dựng một mối quan hệ rõ ràng, em sẽ đợi anh lắp kính cường lực cho điện thoại của em, vì khi đó, mối quan hệ của chúng ta đã có tên gọi và rõ ràng.” Cô mong bác anh sớm khỏe lại, vì cô chỉ muốn người cô yêu sẽ luôn vui vẻ. Cô tin rằng phước lành của mỗi người sẽ đến theo thời gian, chỉ cần luôn gieo những nhân lành, nhân hạnh phúc.
Cô tự nhận rằng, trong quá khứ, chính cô đã làm người yêu cũ của mình buồn dù cố ý hay vô tình, nhưng hiện tại cô gặp anh, người đàn ông đầu tiên mà cô phải chủ động như vậy. Cô băn khoăn trong lòng và quyết định: “Một tuần nữa thôi, anh nhé. Sau một tuần, em sẽ buông tình cảm này. Mặc dù nhìn vậy, em rất lí trí, anh biết mà.
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!