Câu chuyện thể hiện quá trình tự nhận thức và trưởng thành của người kể, từ việc tìm kiếm tự do, chấp nhận những điều không như ý, đến việc tin vào nghiệp và nhân quả. Họ đã học cách buông bỏ mối quan hệ không hạnh phúc, không cố thay đổi người khác, và tìm thấy sự nhẹ nhõm trong cuộc sống. Hạnh phúc giờ đây là sự tự do, không bị ràng buộc bởi thị phi hay drama.
Mình thích cảm giác này, tự do, tự tại, bay nhảy, không bị áp đặt, không bị gò bó, không bị gắn nhãn.
Mình là của riêng mình, mình biết mình ai, muốn được đối xử như thế nào, càng không cố gắng nhìn sắc mặt của người khác để cư xử.
Bây giờ những điều bất như ý xảy đến, cũng là điều mình sẵn sàng đón nhận, hồi xưa mình dãy nảy lên, nào là tại sao mình lại xui, lại đen như vậy.
Chắc nghe mấy câu kiểu như " bài học nghiệp, trả nghiệp " mọi người chán rồi, nhưng mình vẫn tin vào nghiệp, vào nhân quả lắm.
Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, mỗi khi đi khấn, câu đầu tiên mình luôn khấn là con xin sám hối về những điều mà con đã làm, trong quá khứ con không nói là con đúng, nhưng hiện tại tương lai con không sai, không sai với người và không sai với chính tâm của con.
Trên chặng đường phát triển bản thân và trưởng thành, mình va vấp quá nhiều, quá sớm, có những sự kiện vui, cũng có những sự kiện mà ngôn từ cũng không diễn tả được, mình từng lạc lối, không biết đi về đâu, và đó là lúc mình lui bước chân nhỏ bé tới cửa đền, cửa chùa. Chốn linh thiêng như tiếp thêm cho mình niềm tin, và trộm vía, mọi thứ sau 4 năm qua với mình nhẹ nhõm hẳn, không thị phi, không drama, chỉ có kiếm tiền và kiếm tiền. Chắc vì mình đã biết buông chăng?
Mình bớt cố chấp, cố chấp thay đổi 1 ai đó, thay vì vậy mình bỏ luôn mối quan hệ đấy, vì não mình quá căng thẳng, đôi khi biết buông đúng lúc lại là lúc trái tim mình được bảo vệ.
Đàn ông hay phụ nữ cũng đều có nhu cầu hạnh phúc, cớ sao ở bên nhau không hạnh phúc mà vẫn ở, mình nghĩ thầm. Liệu có thể trả lời giúp mình không.
Mình là của riêng mình, mình biết mình ai, muốn được đối xử như thế nào, càng không cố gắng nhìn sắc mặt của người khác để cư xử.
Bây giờ những điều bất như ý xảy đến, cũng là điều mình sẵn sàng đón nhận, hồi xưa mình dãy nảy lên, nào là tại sao mình lại xui, lại đen như vậy.
Chắc nghe mấy câu kiểu như " bài học nghiệp, trả nghiệp " mọi người chán rồi, nhưng mình vẫn tin vào nghiệp, vào nhân quả lắm.
Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, mỗi khi đi khấn, câu đầu tiên mình luôn khấn là con xin sám hối về những điều mà con đã làm, trong quá khứ con không nói là con đúng, nhưng hiện tại tương lai con không sai, không sai với người và không sai với chính tâm của con.
Trên chặng đường phát triển bản thân và trưởng thành, mình va vấp quá nhiều, quá sớm, có những sự kiện vui, cũng có những sự kiện mà ngôn từ cũng không diễn tả được, mình từng lạc lối, không biết đi về đâu, và đó là lúc mình lui bước chân nhỏ bé tới cửa đền, cửa chùa. Chốn linh thiêng như tiếp thêm cho mình niềm tin, và trộm vía, mọi thứ sau 4 năm qua với mình nhẹ nhõm hẳn, không thị phi, không drama, chỉ có kiếm tiền và kiếm tiền. Chắc vì mình đã biết buông chăng?
Mình bớt cố chấp, cố chấp thay đổi 1 ai đó, thay vì vậy mình bỏ luôn mối quan hệ đấy, vì não mình quá căng thẳng, đôi khi biết buông đúng lúc lại là lúc trái tim mình được bảo vệ.
Đàn ông hay phụ nữ cũng đều có nhu cầu hạnh phúc, cớ sao ở bên nhau không hạnh phúc mà vẫn ở, mình nghĩ thầm. Liệu có thể trả lời giúp mình không.
Bình luận (0)
Để lại bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!